Choáng với mức tăng học phí của các trường công lập

HỌC PHÍ TĂNG QUÁ CAO, CÓ NÊN HỌC ĐẠI HỌC NỮA HAY KHÔNG?

Câu chuyện học phí tăng, học phí cao, giờ không còn là chuyện riêng của những trường dân lập nữa rồi. Trước đây khi nói tới học phí cao, người ta thường nghĩ ngay tới các trường đại học dân lập, học phí lúc nào cũng “ngất ngưởng” – luôn gấp đôi, thậm chí gấp 4 lần so với học phí các trường công lập.

giao-duc-pho-thong

Thời điểm năm 2008, học phí tại Đại học Thương Mại, học phí trung bình rơi vào tầm 1.500.000đ/kỳ. Trong khi đó, tại trường ĐH kinh doanh và công nghệ là 4.500.000đ/ kỳ. Một sự khác biệt lớn về học phí, tuy nhiên cơ sở vật chất tại ĐH KDCN cũng không có gì phải bàn, nó cũng gấp nhiều lần so với ĐH Thương mại.

Ngày nay các trường ĐH công lập quyết không nằm ngoài cuộc đua tăng học phí. Đỉnh điểm gây tranh cãi trong mọi tầng lớp, từ giảng viên tới sinh viên là vấn đề tăng học phí của ĐH Kinh tế quốc dân. Có những khoa ngành lên học phí lên tới 530.000đ/ tín chỉ. Các ngành học còn lại trung bình khoảng 355k đến 450k/ tín chỉ. Như vậy con số học phí phải trả cho 1 năm học khoảng 9.300.000đ tới 30.400.000đ cho 1 năm học tại ĐH Kinh tế quốc dân.

ganh-nang-hoc-phi

Nhưng điều đáng nói ở đây, khiến nhiều sinh viên bức xúc, đó là cơ sở vật chất không hề được cải thiện, giảng viên vẫn như mọi năm thì vì lý do gì mà các em phải đóng mức học phí cao như vậy. Chưa kể có sự không công bằng đối với một số khoa ngành được coi là “hot” – các em phải trả học phí cao hơn, trong khi cũng những môn học ấy, ở khoa ngành khác lại được đóng học phí thấp hơn. Sự khác biệt ở đây là gì???

Một giảng viên của trường ĐH kinh tế quốc dân đã đăng đàn trên mạng xa hội FaceBook, nói rằng, mối quan hệ giữa sinh viên và nhà trường giống như doanh nghiệp với khách hàng, nhà trường bán kiến thức và sinh viên là người mua. Sự vụ này đã khiến rất nhiều sinh viên bức xúc, khiến thầy phải đăng đàn them nhiều lần nữa.

thovui

Vậy đó, mới là cái sự học thôi, đã rất vất vả cho hàng trăm hàng ngàn sinh viên và gia đình. Nhất là nhiều em ở vùng nông thôn, cha mẹ các em vất vả cả năm trời mới đủ đóng học phí 1 kỳ cho các em, chưa kể tiền ăn uống sinh hoạt hàng tháng, học đại học thực sự đã trở thành gánh nặng.

Dạo một vòng facebook, tôi thấy các bạn trẻ đưa ra nhiều ý kiến trái chiều về việc tăng học phí, phần lớn đều tỏ thái độ thất vọng về việc học phí năm nào cũng tăng, mà chẳng tăng nhẹ chút nào, cứ tăng 25% 30% đều như vắt chanh, khiến các em lo sợ phải bỏ học. Tuy nhiên lại xuất hiện những comment chỉ trích với thái độ khá miệt thị như “không có tiền thì đừng học nữa”, “tưởng được học free chắc”… chẳng lẽ cứ nghèo là phải bỏ ước mơ học đại học sao???

Với tình hình như hiện nay, có lẽ phải bỏ thật các bạn ạ. Dù sao thì học phí cũng quá cao, kết thúc 4 năm học với mức học phí lên tới vài trăm triệu, chưa kể chi phí sinh hoạt ăn ở, các bạn từ hai bàn tay trắng lại vô tình tạo nên vô số nợ cho bản thân và gia đình. Ra trường, hiển nhiên các bạn phải đi làm để trả khoản nợ đó. Nhưng công cuộc xin việc ngày nay cũng chẳng dễ dàng gì.

Lại nói đến cái sự xin việc làm của sinh viên mới ra trường. Ôi lại gian nan vô cùng. Cái giá cho 1 chân trong nhà nước, tùy độ hot của ngành, và độ hot của công việc, thì giá sẽ rơi vào tầm 200 triệu cho tới tiền tỉ. Bản thân người viết đã từng trải qua những ngày đàm phán cho một suất trong Viện kiểm sát thành phố với cái giá 650 triệu từ năm 2012.

Mà mức lương, theo bậc lương của nhà nước, được bao nhiêu, chắc hẳn các bạn còn rõ hơn cả tôi. Mới đi làm các bạn đừng mơ “đục khoét” để kiếm chác hồi vốn nhé. Phải mất nhanh thì một vài năm, mà lâu thì là chục năm. Cái vòng luẩn quẩn, đưa tiền vào rồi lại tìm cách thu lại tiền.

Đối với các bạn mà gia đình không đủ điều kiện để chạy chọt xin việc, thì hiển nhiên các bạn phải ở lại thành phố, tìm một công việc nào đó, thậm chí là trái ngành nghề để làm. Lương bèo bọt, công việc bấp bênh, thu nhập ko ổn định. Cơ hội cho sinh viên mới ra trường không có kinh nghiệm vô cùng thấp.

Tại sao lại có tình trạng như vậy, đơn giản vì đất nước chúng ta đang “Thừa thầy thiếu thợ”. Chúng ta cần những nhân lực có kinh nghiệm thực tiễn nhiều hơn là các cử nhân đầu toàn lý thuyết.

Đó là lý do mà đầu ra của một lượng học sinh học nghề lại cởi mở hơn rất nhiều. Không mãi đũng quần hàng năm trời cho những giờ lý thuyết, phần lớn học sinh đi học nghề đều được thực hành lên tới 80% thời lượng học. Thời gian đào tạo ngắn, học phí cũng ở mức chấp nhận được, đối với một số nghề, học phí chỉ bằng 2 tháng lương của bạn sau khi đi làm.

Thu nhập của nhóm học nghề cũng tương đối tốt. Để so sánh với các cử nhân sau tốt nghiệp, thì mức lương của nhóm học nghề tương đương với cử nhân ra trường có kinh nghiệm từ 3 – 4 năm.

vn

Đối tượng là nam có thể theo học các nhóm nghề điện, sửa chữa ô tô, sửa chữa máy tính… Nữ có thể theo học nghề chăm sóc da, nghề trang điểm, nghề phun xăm, nghề nail, nghề tạo mẫu tóc…

IMG_2083

Sau một vài năm đi làm, các bạn có thể tách ra làm riêng, mở cơ sở riêng và tự mình làm chủ. Không phải con đường này ngắn và dễ đi hơn rất nhiều sao? Hãy gạt bỏ sĩ diện để giảm bớt gánh nặng cho gia đình.

Giữa bối cảnh học phí tăng quá cao như thế này, thiết nghĩ các bậc phụ huynh và bản thân các bạn học sinh, hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định lựa chọn con đường sự nghiệp. Hãy mạnh dạn thay đổi quan điểm và suy nghĩ, bởi ĐẠI HỌC KHÔNG PHẢI LÀ CON ĐƯỜNG DUY NHẤT